Tháng 6, hoa Phượng rực đỏ trên những con phố, tiếng Ve râm ran gọi hè. Thầy và trò Trường Đại học Trà Vinh náo nức, phấn khởi chào mừng kỷ niệm 10 năm Đại học Trà Vinh và 15 năm mô hình Cao đẳng Cộng đồng.

 

Hòa trong niềm vui chung, cán bộ, nhân viên Trung tâm Đào tạo và Hợp tác doanh nghiệp đang nỗ lực phấn đấu hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, góp phần vào sự phát triển bền vững của Trường.

Nhân dịp này, Ban biên tập Website trân trọng giới thiệu một số bài viết cảm nhận về Trường Đại học Trà Vinh và hoạt động của Trung tâm.

 CẢM XÚC THÁNG 6

Tháng 6, Phượng hồng rực đỏ, mùa thi đến. Lòng chợt xao xuyến bâng khuâng. Chúng tôi,những người đang thực hiện nhiệm vụ “Mang đến cơ hội học tập chất lượng cho Cộng đồng”, lòng rộn ràng niềm vui phấn khởi.

Tự hào và trách nhiệm hiện hữu trong mỗi con người đang đoàn kết, góp sức vì sự phát triển của cộng đồng. 

Được giao: “Kết nối, chia sẻ kinh nghiệm, hỗ trợ các thành viên của Hiệp hội Cao đẳng Cộng đồng Việt Nam (VACC)” và “Phát triển thương hiệu Đại học Trà Vinh trên toàn quốc”, Trung tâm Đào tạo và Hợp tác Doanh nghiệp đã và đang hoàn thành tốt nhiệm vụ. Vượt qua rất nhièu khó khăn về địa bàn hoạt động, cơ sở vật chất và điều kiện đặc thù, Trung tâm đã kết nối, xây dựng mối quan hệ hợp tác với hơn 50 đối tác liên kết đào tạo và doanh nghiệp, đã và đang phối hợp đào tạo nhiều sinh viên, học sinh, cán bộ, nhân viên, công nhân lao động trên các tỉnh thành của cả nước.

Hình thức đào tạo liên thông vừa làm vừa học tại địa phương là cơ hội cho rất nhiều người. Nhiều sinh viên đã có cơ hội phát triển nghề nghiệp, thay đổi cuộc sống, trưởng thành. Chính vì vậy mà trong mấy năm qua rất nhiều đối tác và người học đã gửi trọn niềm tin khi lựa chọn Trường Đại học Trà Vinh. Nhân dịp kỷ niệm 10 năm Đại học Trà Vinh, 15 năm mô hình Cao đẳng Cộng đồng, có rất nhiều thư của sinh viên đã tốt nghiệp gửi đến Trung tâm báo tin vui. Một sinh viên nữ tại Yên Bái chia sẽ: “Em mồ côi cả cha và mẹ, chỉ còn chị gái đã lấy chồng nhưng hoàn cảnh rất khó khăn! Em được địa phương tạo điều kiện cho học hết trung cấp, nhưng rồi vẫn phải như bao người khác trở thành công nhân của Khu công nghiệp. Đã bao đêm em khóc thầm hoang mang không biết ngày mai sẽ ra sao? Rồi một ngày em may mắn được trở thành sinh viên hệ liên thông của Trường. Đại hội vừa qua, em được phân công làm Chủ tịch Hội phụ nữ xã”. Một sinh viên nam đã tốt nghiệp lớp liên thông Luật tâm sự: “Em đã từng chỉ biết lấy rượu và các trò tiêu khiển để giải sầu. Với tấm bằng Trung cấp em đã bỏ lỡ mấy cơ hội dù đã phấn đấu hoàn thành tốt nhiệm vụ. Được học liên thông tại địa phương là cơ hội vô cùng thuận lợi cho em. Em vừa được bổ nhiệm làm Trưởng phòng. Cảm ơn Đại học Trà Vinh đã cho em một cuộc sống mới!”. Còn rất nhiều những cuộc điện thoại của sinh viên gọi tới cảm ơn những gì Trung tâm và Nhà trường đã tạo cơ hội cho các em thay đổi công việc và cuộc sống. Đó là động lực giúp cho tập thể cán bộ, viên chức Trung tâm tiếp tục phấn đấu đạt những thành tích mới.

Tháng 6, rộn rã niềm vui, các thành viên trong ngôi nhà chung Trung tâm đều hướng về ngày hội lớn của Trường, lòng tự nhủ “Phải cố gắng nhiều hơn để hoàn thành tốt nhiệm vụ vì sự phát triển của Cộng đồng!”.

ThS. Nguyễn Văn Phương

---------------------------------

 SAO ĐỔI NGÔI

Trượt Đại học, tôi như người đi Biển bị mất phương hướng, tròng trành, hoang mang, thất vọng! Niềm vui chợt đến khi tôi nhận được giấy báo nhập học của Trường Trung cấp. 

Bố tôi nói như đinh đóng cột: “Dẹp ngay! Học đại học thì được, nếu cần tao có thể bán cả cái nhà này đi. Trung cấp thì không!”. Mẹ tôi khóc hoài vì thương con. Bao năm qua, mẹ đã quen với cảnh nhất nhất làm theo mệnh lệnh của bố. Mấy đêm không ngủ, tôi quyết định lẳng lặng thu xếp lên đường với một hy vọng mong manh. 

Trời còn mờ hơi sương, mẹ lặng lẽ đưa tôi ra khỏi nhà. Tới chân dốc, mẹ dúi vội vào tay tôi gói nhỏ: “Mẹ chỉ vay được thế này thôi”. Tôi gục đầu vào ngực mẹ, nghẹn ngào không nói lên lời! Giọng mẹ gấp gáp: “Đi đi con nếu bố dậy thì khó”. Tôi vừa bước được mấy bước thì giọng mẹ với theo: “Mà này, nếu không thể tiếp tục học được nữa thì cứ về nhà. Đánh kẻ chạy đi, ai đánh kẻ chạy lại, bố cũng chẳng nỡ lòng nào!”. Tôi quay đầu, vội vã bước đi như kẻ trốn chạy, sau lưng là Bản làng thân thương và gánh nặng ngày càng đè lên đôi vai gầy của mẹ…

Tôi trở thành học sinh trung cấp. Niềm vui chẳng mấy chốc qua đi, hai trăm nghìn đồng mẹ cho chỉ còn những đồng cuối cùng. Tôi lo lắng, những ngày sắp tới rồi sẽ ra sao? Chẳng lẽ tôi lại phải quay lại cái nơi mà mình đã quyết tâm ra đi để mong muốn một cơ hội đổi đời? Tôi hồi hộp đến Phòng Công tác học sinh - sinh viên của Trường. Ngay ngày hôm sau, Thầy dẫn tôi và mấy bạn đến một Công ty ở gần Trường. Trời nóng như đổ lửa, ai cũng ướt đẫm mồ hôi nhưng Thầy vẫn nở nụ cười động viên: “Các em bình tĩnh nhé!”. Hình ảnh Thầy với lời nói ấm áp, chỉ bảo tận tình tôi không thể nào quên!...

Tôi được chuyển sang lớp học mới. Hầu hết các bạn đều có hoàn cảnh như tôi, ngoài giờ học lại vội vã đến nơi làm việc. Buổi sinh hoạt, thật bất ngờ tôi được cô chủ nhiệm phân công làm Lớp phó học tập. Tan học, đang đi vội ra cổng Trường thì tôi nghe tiếng gọi: “Hương chờ mình một chút!”. Tôi quay lại bỗng bắt gặp cái nhìn lúng túng của Bình. “Hương lên xe đi. Chỗ mình làm gần công ty của Hương”. Tôi ngạc nhiên hỏi một câu sau này mới biết là thừa: “Ơ, sao Bình biết?”. Bình thoáng đỏ mặt: “Lớp trưởng mà!”…

Trời mưa mãi không ngớt. Đường phố Hà Nội như những dòng sông. Mọi người nói: “Đây là trận ngập úng lịch sử”. Tôi vội vã đến Trường. Gần đến nơi, đường ngập sâu quá, tôi đang lúng túng không biết làm thế nào đi qua thì Bình phóng xe đến. “Mình không liên lạc được với cô giáo, không biết hôm nay có học hay không, thôi lên xe đi, cứ đến Trường xem sao”. Hai đứa đang đi bỗng một chiếc ô tô chạy ngược chiều phóng khá nhanh, nước bắn ào lên, xe chao nghiêng. Tôi ôm chầm lấy Bình. Lớp trưởng như tấm lá chắn che chở cho tôi khỏi ướt. Người tôi rạo rực, một cảm giác khó tả trào dâng! Xe bỗng khực khực rồi chết máy. Tôi vội buông tay, nuối tiếc! Bình bảo tôi cứ ngồi im rồi bước xuống đẩy xe qua hết đoạn đường ngập…

Đấu tranh mãi tôi mới đến tham dự “Hội diễn văn nghệ chào mừng 26/03”. Cố nhủ thầm là chuyện bình thường nhưng mặt tôi cứ nóng dần lên khi thấy Bình và Lan tình tứ bên nhau trong tiết mục song ca: “Gửi em ở cuối sông Hồng”. Đến đoạn cuối: “Là tình yêu ta gửi cho nhau”, hai người cầm tay nhìn nhau âu yếm. Không thể chịu được nữa, tôi bỏ về. Tối đó, mặc cho Bình thanh minh: “chỉ là biểu diễn thôi”, tôi vẫn làm mặt giận. Bình bước ra khỏi phòng, tôi vừa ân hận vừa giận: “Người đâu mà ngốc thế, việc gì cứ phải thanh minh!”…

Bình nắm chặt tay tôi, hai đứa lò dò bước đi trong dòng Suối Tiên mát lạnh. Hai bên rừng thấp thoáng mấy bụi chuối đâm bông đỏ thắm. Một chú Sóc ngộ nghĩnh từ đâu nhảy ra giương đôi mắt tròn xoe nhìn tôi. Mải nhìn, tôi bước hụt, trượt chân, người lao về phía trước. Hoảng hồn, chưa kịp định thần thì tôi thấy mình đã nằm gọn trong vòng tay rắn chắc của Bình. Hơi ấm từ lồng ngực Bình lan tỏa. Bất ngờ Bình cúi xuống đặt vội nụ hôn lên môi tôi. Nụ hôn đầu đời với vị ngọt của nước suối rừng làm tôi ngất ngây!...

Đêm sông Hồng đầy gió, hai đứa ngồi lặng trên cát mịn. Tôi sốt ruột lên tiếng: “Chỉ còn ngày mai nữa là hết hạn nộp hồ sơ thi liên thông rồi, anh tính thế nào?”. Giọng Bình buồn buồn: “Anh rất muốn nhưng không thể. Anh đã quyết định rồi. Anh sẽ dành thời gian cho việc đi làm. Một công ty đã nhận anh với mức lương tương đối tốt”. Tôi gắt lên: “Em không ngờ anh suy nghĩ nông cạn thế. Anh nên biết nếu học xong Đại học thì cơ hội xin việc sẽ tốt hơn”. Không thấy Bình nói gì, tôi như muốn khóc: “Hay là anh đã thay đổi, không muốn học cùng em?”. Ôm chặt tôi trong vòng tay rắn chắc, giọng Bình như tâm sự với chính mình: “Tình yêu anh dành cho em mãi không thay đổi. Anh đã suy nghĩ rất nhiều. Em biết hoàn cảnh nhà anh rồi. Anh đành đi làm để cho hai em được đi học”. Gục đầu vào ngực Bình, tôi thì thầm: “Em đã tìm hiểu kỹ rồi, chương trình liên thông của Đại học Trà Vinh chỉ học vào thứ 7, chủ nhật và các buổi tối trong tuần. Vừa làm vừa học sẽ vất vả nhưng nhiều người học được thì mình cũng học được. Chúng mình cùng cố anh nhé, chỉ gần 3 năm là tốt nghiệp”.

Một vệt sao sáng từ trên Trời lao xuống. Bình khẽ thốt lên: “Sao đổi ngôi! Mình cùng ước đi em”. Trong đầu tôi, cuộc sống của hai năm qua như cuộn phim quay nhanh. Cũng giống như ngôi sao kia, cuộc đời tôi đã và đang bước sang một trang mới. Mặt nước bỗng lăn tăn gợn sóng. Ánh trăng như rắc muôn ngàn ánh bạc lấp lánh lên mặt sông. Trong tôi ngọn sóng hạnh phúc cũng đang trào dâng!

 Thành Phương

---------------------------------

BÊN EM LUÔN CÓ ANH

 Anh hỏi: “Vì sao em đi học?”.

Đã qua rồi cái tuổi mộng mơ.

Cuộc đời vốn không phải là thơ.

Thì em hãy sống bằng thực tế.

 

Em hiểu vì sao anh nói thế.

Đời công nhân bao vất vả lo toan.

Nhưng lẽ nào chấp nhận phận an,

Khi đường đời còn dài phía trước?

 

Tan ca, cổng trường em vội bước.

Trang giấy mở, chân trời mơ ước.

Ngày lại ngày thêm nhiều kiến thức.

Xây con đường bước tới tương lai.

 

Em biết rằng còn lắm chông gai.

Trên con đường lập thân, lập nghiệp.

Đã có người dừng chân bước tiếp.

Đành ngậm ngùi từ bỏ ước mơ.

 

Hãy cùng em viết tiếp bài thơ.

Tuổi học trò mình còn dang dở.

Cùng vượt qua gian nan vất vả.

Xây cuộc đời tươi sáng nhé anh!

Thanh Phượng- Sinh viên liên thông 

 ---------------------------------

Hỗ trợ trực tuyến

Thiện Khải

 

Tư vấn: Thiện Khải

skype

 

 

Minh Liềng

Kỹ thuật: Minh Liềng

skype

Thống

053008
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
Tất cả
363
249
1998
48742
9849
14069
53008